An Thừa Vinh chắp tay sau lưng, đứng trước cửa sổ sát đất rộng lớn, đón lấy ánh nắng buổi chiều, khẽ nheo mắt lại.
Câu nói hắn vừa nói với Giang Chấn Khởi: "Chút sóng gió trước mắt này chưa là gì cả! Tình huống ngoài ý muốn lần này tôi sẽ nghĩ cách dẹp yên...", hoàn toàn không phải để trấn an đối phương, cũng chẳng phải cố tỏ ra nguy hiểm sĩ diện hão, mà thực sự là hắn có sự tự tin nhất định.
Sự tự tin này, một mặt đến từ việc hắn đã lăn lộn xây dựng thế lực nhiều năm ở Tây Nam, mặt khác là vì hắn có một "viện binh" vô cùng vững chắc.
Viện binh này chính là người được mệnh danh "đầu sỏ Tây Nam" - Tôn Hạo Tuyên!




